Share
Mảnh Ghép Đam Mê
·
Published 8/20/2026
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ kết thúc ở đây, nằm trên giường của một người đàn ông gấp đôi tuổi mình, ngửi mùi rượu whisky và thuốc lá Pháp thấm sâu vào ga trải giường.
Nhưng đây là cách nó vận hành. Tôi đã học được điều đó từ tháng đầu tiên ở Seoul.
Đạo diễn Park nằm bên cạnh, lưng quay về phía tôi, tiếng thở đều đều như một con mèo già no bụng. Tôi nhìn trần nhà, đếm từng vết nứt trên thạch cao. Mười bảy cái. Giống như số lần tôi tự nhủ mình sẽ dừng lại.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy trước ông ta. Đây là quy tắc số một của tôi. Đừng bao giờ để họ thấy em thức dậy. Đừng bao giờ để họ nghĩ em muốn ở lại.
Tôi mặc quần jean trong bóng tối, áo sơ mi chưa kịp cài hết cúc. Căn phòng khách sạn này có mùi của tiền bạc và sự cô đơn. Một thứ nước hoa đắt tiền phun vào không khí nhưng không thể che đi được mùi ẩm mốc của những giấc mơ chết.
Trên bàn làm việc của ông ta, tôi thấy kịch bản. Bìa màu xanh dương nhạt, chữ trắng in nổi. "Tiếng yêu này anh dịch được không". Tôi đã đọc nó ba lần. Thuộc từng lời thoại của nhân vật chính. Một chàng trai trẻ làm phiên dịch cho một ngôi sao K-pop, yêu cô ấy trong im lặng, cuối cùng nhận ra tình yêu không cần ngôn ngữ.
Tôi ghét nó. Tôi yêu nó. Tôi cần nó.
Park tỉnh dậy khi tôi đang đứng trước gương, vuốt tóc. Ông ta nhìn tôi qua làn khói thuốc, mắt híp lại như một con thú già đang tính toán.
"Em có thể ở lại ăn sáng."
"Tôi có lịch casting lúc chín giờ."
Ông ta cười. Một nụ cười không chạm đến mắt. "Casting nào? Em đã có vai diễn rồi, Seon-ho à. Em nghĩ tại sao em lại ở đây?"
Tôi không trả lời. Câu hỏi đó là một cái bẫy. Nếu tôi nói tôi biết, tôi thừa nhận mình là kẻ bán thân. Nếu tôi nói tôi không biết, tôi là kẻ ngốc.
Tôi chỉ cài nốt cúc áo, kéo khóa túi xách, và bước ra cửa.
Hành lang khách sạn vắng lặng. Thảm đỏ dày đến mức tôi không nghe thấy tiếng bước chân của chính mình. Như thể tôi đang đi trên một tấm thảm ma. Mỗi bước đều nuốt chửng âm thanh, nuốt chửng bằng chứng rằng tôi đã từng ở đây.
Tôi nhớ cái ngày tôi gặp Park lần đầu. Một buổi casting mở cho vai phụ trong bộ phim tiếp theo của ông ta. Tôi đã đợi bốn tiếng trong hành lang chật chội cùng hai mươi thực tập sinh khác. Tất cả đều có khuôn mặt giống nhau. Mắt to, mũi cao, da trắng. Những bản sao rẻ tiền của nhau.
Khi đến lượt tôi, tôi bước vào phòng và thấy ông ta ngồi ở bàn dài, một tay chống cằm, một tay cầm bút. Ông ta nhìn tôi từ đầu đến chân. Không phải cái nhìn của một đạo diễn đánh giá diễn xuất. Mà là cái nhìn của một người đàn ông đang mua sắm.
"Em đẹp trai," ông ta nói. Không phải câu hỏi. Một nhận xét.
"Cảm ơn tiền bối."
"Em có bạn gái không?"
Tôi đã do dự một giây. Một giây đó quyết định tất cả.
"Không ạ."
Ông ta gật đầu, viết gì đó vào sổ. "Diễn thử cảnh này." Ông ta đẩy kịch bản qua bàn.
Tôi diễn. Tôi diễn như thể cuộc đời tôi phụ thuộc vào nó. Bởi vì nó phụ thuộc thật. Nợ học phí của tôi là tám triệu won. Tiền thuê nhà quá hạn ba tháng. Mẹ tôi ở Busan, bà ấy nghĩ tôi đã thành công rồi. Bà ấy nói với hàng xóm rằng con trai bà sắp nổi tiếng.
Tôi không thể về nhà với hai bàn tay trắng.
Park gọi tôi vào tối hôm đó. Ông ta nói tôi có tiềm năng, nhưng cần được "hướng dẫn đặc biệt". Tôi hiểu ngay lập tức. Không phải vì tôi thông minh. Mà vì tôi đã nghe quá nhiều câu chuyện tương tự từ những người khác.
"Em có thể từ chối," ông ta nói. "Nhưng vai diễn này, nó sẽ thay đổi cuộc đời em. Em có muốn thay đổi cuộc đời mình không, Seon-ho?"
Tôi nói có.
Và bây giờ tôi đang đứng ở sảnh khách sạn, trời sáng dần qua cửa kính, và tôi tự hỏi liệu mình có còn là người mà mẹ tôi nghĩ đến không.
Tôi bước ra ngoài. Không khí Seoul tháng Mười một lạnh như dao cắt vào mặt. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn đau trong lồng ngực. Ít nhất tôi còn cảm thấy điều gì đó. Ít nhất tôi chưa chết hẳn.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ Park.
"Suất ăn sáng của em đã được đặt. Phòng 1207. 8 giờ sáng mai. Đừng trễ."
Tôi xóa tin nhắn. Tôi sẽ đến. Tất nhiên tôi sẽ đến.
Nhưng tôi sẽ đến với một kế hoạch. Tôi không chỉ là một khuôn mặt đẹp nằm im trên giường của người khác. Tôi sẽ lấy vai diễn này. Tôi sẽ trở nên nổi tiếng. Và tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ phải làm điều này lần nữa.
Đó là lời hứa tôi tự nhủ với chính mình, khi tôi bước vào ga tàu điện ngầm, hòa vào dòng người vô danh, những khuôn mặt mệt mỏi không ai nhìn ai.
Tôi là Kim Seon-ho. Hai mươi ba tuổi. Diễn viên.
Và tôi đã bán đi một phần của mình để có được giấc mơ.
Disclaimer
This is a work of fiction, assisted by artificial intelligence. Any names or characters, businesses or places, events or incidents, are fictitious. Any resemblance to actual persons, living or dead, or actual events is purely coincidental.
Content Removal Policy
- Users may report content that may be illegal or violates our Standards.
- All reported complaints will be reviewed and resolved within seven business days.
- Review Process: Our team will assess the reported content against our guidelines.
- Appeals: If you disagree with a decision, you may appeal within 14 days of notification.
- Potential outcomes include: content removal, account warning, or no action if no violation is found.
To report content, email us at [email protected]