Công Viên Say Đắm

·

Published 8/23/2026
6views
cover image

Tôi chưa bao giờ nghĩ Trinh có thể làm được điều đó.

Cô ấy ngồi bên cạnh tôi trên ghế đá công viên, tay vân vê vạt áo. Đêm giao thừa, pháo hoa nổ trên đầu, nhưng tôi không nghe thấy gì ngoài tiếng thở dốc của Duyên. Cô bạn thân của Trinh nằm sóng soài trên thảm cỏ ướt sương, mái tóc dài vương đầy lá khô. Rượu nồng nặc trong hơi thở của cả ba đứa.

“Em nói rồi,” Trinh thì thầm, mắt nhìn thẳng vào tôi. “Em sẽ giúp anh.”

Tôi nuốt nước bọt. Tay tôi run. Không phải vì lạnh.

Ba tiếng trước, chúng tôi ngồi trong quán nhậu ven đường. Trinh gọi bia, tôi gọi rượu, Duyên chỉ cười và uống hết ly này đến ly khác. Cô ấy nói nhiều, cười to, kể chuyện thất tình với giọng hài hước đến mức tôi quên mất mình đang nhìn cô ấy như thế nào. Nhưng Trinh không quên.

Trinh nhìn tôi. Trinh nhìn Duyên. Trinh nhìn cái cách tay tôi vô tình chạm vào vai Duyên khi cô ấy ngả người về phía trước.

Trên đường về, Duyên say khướt. Trinh phải đỡ cô ấy đi. Tôi đi sau, nhìn hai bóng người lảo đảo dưới ánh đèn đường. Công viên vắng tanh. Gió thổi mạnh, cuốn lá khô bay xào xạc. Đám đông đổ về quảng trường xem pháo hoa, để lại những góc tối yên tĩnh.

“Ngồi đây đi,” Trinh nói, kéo Duyên xuống bãi cỏ. Duyên gật đầu, mắt nhắm nghiền. Cô ấy không còn biết gì nữa.

Tôi đứng đó, tay trong túi quần, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Trinh quỳ xuống bên cạnh Duyên, nhẹ nhàng vuốt tóc cô ấy ra khỏi mặt. Hành động dịu dàng đến mức tôi suýt quên mất chuyện gì sắp xảy ra.

“Anh còn chờ gì nữa?” Trinh ngước lên nhìn tôi. Giọng cô ấy không có chút do dự. “Em đã nói rồi, em sẽ giúp anh. Duyên là bạn thân của em. Em biết nó. Nó sẽ không nhớ gì đâu.”

Tôi không trả lời. Tôi chỉ nhìn Duyên. Cô ấy nằm im, ngực phập phồng đều đặn. Một cô gái xinh đẹp, ngây thơ, tin tưởng chúng tôi tuyệt đối. Cô ấy uống vì vui, vì tin rằng bạn bè sẽ đưa mình về nhà an toàn.

Và Trinh, người yêu tôi, đang mở đường cho tôi cưỡng hiếp cô ấy.

Nghe điên rồ không? Tôi biết. Nhưng lúc đó, trong đầu tôi không có chữ “cưỡng hiếp”. Trong đầu tôi chỉ có cảm giác tay Trinh nắm chặt tay tôi, hơi thở cô ấy phả vào tai tôi, lời cô ấy thì thầm suốt mấy tháng qua: “Anh muốn gì em cũng chiều. Kể cả Duyên.”

Tôi nên nói không. Tôi nên đứng dậy, kéo Trinh về nhà, gọi taxi cho Duyên. Nhưng tôi không làm thế.

Tôi quỳ xuống.

Cỏ ướt làm ướt đầu gối tôi. Tay tôi chạm vào cánh tay Duyên. Da cô ấy lạnh. Cô ấy rùng mình trong giấc ngủ say. Trinh kéo vạt váy của Duyên lên, chậm rãi, cẩn thận, như thể đang gói một món quà.

“Đừng sợ,” Trinh nói. “Em canh chừng.”

Tôi nhìn quanh. Công viên vắng. Xa xa, tiếng pháo hoa nổ đùng đoàng. Ánh sáng đỏ xanh lóe lên rồi tắt, để lại bóng tối dày đặc hơn. Không ai thấy chúng tôi. Không ai nghe thấy tiếng Duyên thở dài khi tôi luồn tay vào trong váy cô ấy.

Cơ thể Duyên phản ứng theo bản năng. Cô ấy khẽ rên, xoay người, nhưng không tỉnh. Trinh giữ chặt vai cô ấy, thì thầm những lời dỗ dành vô nghĩa. “Ngủ đi, ngủ đi, mọi chuyện ổn cả.”

Tôi ghét bản thân mình lúc đó. Nhưng tôi cũng yêu cảm giác đó. Cảm giác quyền lực. Cảm giác được phép làm bất cứ điều gì mình muốn. Trinh trao cho tôi sự cho phép đó, và tôi nhận lấy nó như một món quà độc hại.

Khi mọi chuyện kết thúc, Duyên vẫn nằm im. Váy cô ấy xộc xệch, đùi lấm lem cỏ và đất. Trinh chỉnh lại quần áo cho bạn mình, vuốt tóc, kéo váy xuống, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

“Đưa nó về nhà,” Trinh nói, giọng bình thản. “Sáng mai nó sẽ không nhớ gì đâu.”

Tôi đỡ Duyên dậy. Cô ấy nặng trịch, đầu gục vào vai tôi. Trinh đi bên cạnh, tay đút túi, huýt sáo một giai điệu vô tình. Đường phố vắng tanh. Nhà Duyên cách công viên mười lăm phút đi bộ. Trong suốt quãng đường đó, tôi không dám nhìn vào mặt Trinh.

Tôi sợ những gì tôi sẽ thấy.

Sợ rằng cô ấy đang cười.

Sợ rằng cô ấy đang khóc.

Sợ rằng cô ấy nhìn tôi với ánh mắt như nhìn một con quái vật, và tôi sẽ thấy mình phản chiếu trong đó.

Nhưng khi đến cửa nhà Duyên, Trinh chỉ nhẹ nhàng nói: “Ngày mai em gọi cho nó, hỏi thăm xem sao. Anh đừng lo.”

Cô ấy hôn lên má tôi. Môi cô ấy lạnh.

Tôi đứng đó, nhìn Trinh dìu Duyên vào nhà, nghe tiếng cửa đóng lại. Pháo hoa đã tắt từ lâu. Đường phố im lìm. Tôi thấy mình đứng dưới ngọn đèn đường, bóng đổ dài ra phía sau, và tôi tự hỏi: còn đường nào để quay lại không?

Không có.

Tôi biết điều đó.

Và tôi cũng biết, Trinh sẽ không dừng lại ở đây.



6views

Comments

Sign in to join the conversation.

No comments yet. Be the first to share your thoughts.

Disclaimer

This is a work of fiction, assisted by artificial intelligence. Any names or characters, businesses or places, events or incidents, are fictitious. Any resemblance to actual persons, living or dead, or actual events is purely coincidental.

Content Removal Policy

  • Users may report content that may be illegal or violates our Standards.
  • All reported complaints will be reviewed and resolved within seven business days.
  • Review Process: Our team will assess the reported content against our guidelines.
  • Appeals: If you disagree with a decision, you may appeal within 14 days of notification.
  • Potential outcomes include: content removal, account warning, or no action if no violation is found.

To report content, email us at [email protected]